Tản bộ
Phải chăng là cuộc sống quá bận rộn để người ta dành thời gian tản bộ cùng nhau? Hay người ta không biết rằng tản bộ có lắm điều hay ho?
Ta hãy thử đi bên cạnh một người. Con đường như dài vô tận, các câu chuyện không đầu không cuối cứ thế rôm rả. Rồi biết đâu đấy, bàn tay sẽ tìm thấy một bàn tay. Ngỡ ngảng.
Ta hãy thử đi sau một người. Ta sẽ thấy lẫn lộn, không biết là xa hay gần. Ta sẽ ước mình có thể bước tới ôm dịu dàng lấy họ, nhưng rồi ta chỉ dám chạm nhẹ họ mà thôi. Ta đâu thể đường đột.
Ta hãy thử dửng lại để nhìn họ đi. Bóng dáng quen thuộc sẽ nhỏ dần. Toàn bộ dáng hình sẽ thu vào trong ánh mắt.
Ta hãy thử quay lưng đi về phía ngược lại. Khoảng trống giữa hai bờ vai sẽ rộng dần. Ta sẽ thấm đẫm một điều rằng cuộc sống vận hành theo cách của nó. Kháng cự chỉ làm đau thêm mà thôi.